依韻和孫浦二者官展墓由大明精舍而歸

宋代 梅堯臣
拜壠忽生寒食心,應緣春入感啼禽。 淚沾宿草根仍凍,馬立荒沙跡已深。 野老輟耕風料峭,山房開晝日陰森。 歸鞍卻望原頭路,冪歷輕煙物景沉。
bài lǒng shēng hán shí xīn   yìng yuán chūn gǎn qín  
lèi zhān 宿 cǎo gēn réng dòng   huāng shā shēn  
lǎo chuò gēng fēng liào qiào   shān fáng kāi zhòu yīn sēn  
guī ān què wàng yuán tóu   qīng yān jǐng chén