依韻和酬太師相公

宋代 梅堯臣
相國推心本至平,欲使蕭艾作蘭馨。 孤根易變終微錢,美澤難沾漫晦冥。 楚客嘗聞紉若若,王孫誰復顧青青。 東風已與生成足,不敢希蓂在帝庭。
xiàng guó tuī xīn běn zhì píng   shǐ 使 xiāo ài zuò lán xīn  
gēn biàn zhōng wēi qián   měi nán zhān màn huì míng  
chǔ cháng wén rèn ruò ruò   wáng sūn shuí qīng qīng  
dōng fēng shēng chéng   gǎn míng zài tíng