依韻和酬邵不疑見答

宋代 梅堯臣
君才若巨賈,既富仍深藏。 遂兼碌碌貧,共處安可量。 滔滔大澤陂,渺漫入幽荒。 徒欲窮端倪,憑高何相望。 一日以文繡,被此糞土牆。 門徒三千人,起予唯卜商。 薄言昧纖悉,懷憂思萱忘。 美璞委雕琢,以未知我詳。 但念故時朋,所樂來遠方。 慎勿以名使,取敗非相當。
jūn cái ruò   réng shēn cáng  
suì jiān pín   gòng chǔ ān liàng  
tāo tāo bēi   miǎo màn yōu huāng  
qióng duān   píng gāo xiāng wàng  
wén xiù   bèi fèn qiáng  
mén sān qiān rén   wéi bo shāng  
báo yán mèi xiān   huái yōu xuān wàng  
měi wěi diāo zhuó   wèi zhī xiáng  
dàn niàn shí péng   suǒ lái yuǎn fāng  
shèn míng shǐ 使   bài fēi xiāng dāng