依韻和伯鎮中秋見月九日遇雨之作

宋代 蘇舜欽
眾香愛春發枯荄,我知惟動兒女懷。天地昏酣醉夢裡,人有爽思皆沈埋。 豈如秋風勁利劇刀劍,刮破天膜清光開。衰根危蒂埽除盡,辨別松竹並蒿萊。 青娥供霜洗夜月,兼以皓露驅纖埃。常年此夕或陰晦,今歲澄徹將快哉。 是時呼賓賞此景,漸見照我白玉杯。清輝向人若有意,徑歷窗戶猶徘徊。 放歌狂飲不知曉,爛熳酌客山嶽頹。時節飄流晦朔轉,已覺九日來相催。 北軒隙地破蒼蘚,帶花移得黃金栽。倒冠露頂坐狂客,擷香咀蕊浮新醅。 最憐小雨灑疏竹,爽籟颯颯吹醉腮。君時傳詩頗精麗,意苦泥淖不得來。 開緘文采自飛動,欲和但愧頑無才。久之黽勉強為答,嫌春愛秋真可咍。
zhòng xiāng ài chūn gāi   zhī wéi dòng ér huái tiān hūn hān zuì mèng   rén yǒu shuǎng jiē shěn mái
qiū fēng jìn dāo jiàn   guā tiān qīng guāng kāi shuāi gēn wēi sào chú jǐn   biàn bié sōng zhú bìng hāo lái
qīng é gōng shuāng yuè   jiān hào xiān āi cháng nián huò yīn huì   jīn suì chéng chè jiāng kuài zāi
shì shí bīn shǎng jǐng   jiàn jiàn zhào bái bēi qīng huī xiàng rén ruò yǒu   jìng chuāng hu yóu pái huái
fàng kuáng yǐn zhī xiǎo   làn màn zhuó shān yuè tuí shí jié piāo liú huì shuò zhuǎn   jué jiǔ lái xiāng cuī
běi xuān cāng xiǎn   dài huā huáng jīn zāi dào guān dǐng zuò kuáng   xié xiāng ruǐ xīn pēi
zuì lián xiǎo shū zhú   shuǎng lài chuī zuì sāi jūn shí chuán shī jīng   nào de lái
kāi jiān wén cǎi fēi dòng   dàn kuì wán cái jiǔ zhī mǐn miǎn qiǎng wèi   xián chūn ài qiū zhēn hāi