依韻答吳安勖太祝

宋代 梅堯臣
我於文字無一精,少學五言希李陵。 當時巨公特推許,便將格力追西京。 卞和無足定抱寶,乘驥走行天下老。 玉已累人馬不逢,皇皇何之飢欲倒。 還思二十居洛陽,公侯接跡論文章。 文章自此日怪奇,每出一篇爭誦之。 其鋒雖銳我敢犯,新語能如夏侯湛。 於今窮困人已衰,不見懸金規呂覽。 乃遭吾子求琢磋,珠璣獲斗奈我何。
wén jīng   shǎo xué yán líng  
dāng shí gōng tuī   biàn 便 jiāng zhuī 西 jīng  
biàn dìng bào bǎo   chéng zǒu xíng tiān xià lǎo  
lèi rén féng   huáng huáng zhī dào  
hái èr shí luò yáng   gōng hóu jiē lùn wén zhāng  
wén zhāng guài   měi chū piān zhēng sòng zhī  
fēng suī ruì gǎn fàn   xīn néng xià hóu zhàn  
jīn qióng kùn rén shuāi   jiàn xuán jīn guī lǎn  
nǎi zāo qiú zhuó cuō   zhū huò dòu nài