依韻答提刑張太博嘗新醖

宋代 范仲淹
南陽本佳處,偶得作守臣。 地與汝填近,古來風化純。 當官一無術,易易復循循。 長使下情達,窮民奚不伸。 此外更何事,優遊款嘉賓。 時得一笑會,恨無千日醇。 客有多聞者,密法為我陳。 自言此靈物,盡心妙始臻。 非徒水泉潔,大要麴檗均。 暄涼體四時,日月周數旬。 其氣芳以烈,厥味和而辛。 涓涓滴小槽,清光能照人。 固可奉宗廟,宜能格天神。 我姑酌金壘,駐此席上珍。 況有百花洲,水木長時新。 煙姿藏碧塢,柳杪見朱闉。 兩兩鳧雁侶,依依江海瀕。 晚光倒晚影,一川無一塵。 悠悠乘畫舸,坦坦解朝紳。 綠陰承作蓋,芳草就為茵。 引此杯中物,獻酬交錯頻。 禮俗重三爵,今乃不記巡。 大言出物表,本性還天真。 或落孟嘉帽,或拋陶令巾。 吾非葛天氏,誰為劉伯倫。 大使達觀者,與予日相親。 作詩美嘉會,調高繼無因。 但願天下樂,一若樽前身。 長戴堯舜主,盡作羲黃民。 耕田與鑿井,熙熙千萬春。
nán yáng běn jiā chǔ   ǒu zuò shǒu chén
tián jìn   lái fēng huà chún
dāng guān shù   xún xún
cháng shǐ 使 xià qíng   qióng mín shēn
wài gèng shì   yōu yóu kuǎn jiā bīn
shí xiào huì   hèn qiān chún
yǒu duō wén zhě   wèi chén
yán líng   jìn xīn miào shǐ zhēn
fēi shuǐ quán jié   yào jūn
xuān liáng shí   yuè zhōu shù xún
fāng liè   jué wèi ér xīn
juān juān xiǎo cáo   qīng guāng néng zhào rén
fèng zōng miào   néng tiān shén
zhuó jīn lěi   zhù shàng zhēn
kuàng yǒu bǎi huā zhōu   shuǐ zhǎng shí xīn
yān 姿 cáng   liǔ miǎo jiàn zhū yīn
liǎng liǎng yàn   jiāng hǎi bīn
wǎn guāng dào wǎn yǐng   chuān chén
yōu yōu chéng huà   tǎn tǎn jiě cháo shēn
yīn chéng zuò gài   fāng cǎo jiù wèi yīn
yǐn bēi zhōng   xiàn chóu jiāo cuò pín
zhòng sān jué   jīn nǎi xún
yán chū biǎo   běn xìng hái tiān zhēn
huò luò mèng jiā mào   huò pāo táo lìng jīn
fēi tiān shì   shuí wèi liú lún
shǐ 使 guān zhě   xiāng qīn
zuò shī měi jiā huì   diào 調 gāo yīn
dàn yuàn tiān xià   ruò zūn qián shēn
zhǎng dài yáo shùn zhǔ   jǐn zuò huáng mín
gēng tián záo jǐng   qiān wàn chūn