依韻答宋中道

宋代 梅堯臣
朝回思見子,疲馬不及換。 入門呼僮僕,雞犬屢鳴嚾。 中廚尚青煙,知未畢晨爨。 曾不留我餐,忍餒固已慣。 一接道德言,塵坌洗鄽閈。 復出新錄書,令人再三嘆。 史漢抉精深,文字光粲粲。 雖然飢腸鳴,耽讀忽忘肝。 乃慚素所學,掇拾得淺懦。 窮年誦讀人,呷呷類鵝鸛。 較量功實倍,要捷未能半。 麤行與細注,健筆凌東觀。 天馬萬里行,筋骨在蹄腕。 不知始何時,方冊已盈案。 譬如涉大海,只見波漫漫。 嗟哉勤且敏,固合處文翰。 九閽未跡歷,重雲若蔽捍。 蓬瀛咫尺間,將度石橋斷。 昔為蛟龍騰,今為野鼠竄。 我亦失其宜,朝出不暇盥。 碌碌食廩為,區區升斗筭。 褊衷誠未堪,欲說慮辭曼。 強希高遠蹤。終作俗嵬喚。 家匱兒女大,裙襦不遮骭。 既窮懶往還,榮悴異菼薍。 老松唯霜知,古布直火浣。 當期心所照,非效目所翫。 蒙評蕪累音,亦發顏背汗。 鉛刀況易缺,徒假以金焊。 他人焉可欺,適足見謾讕。 來章特美好,願鏤青玉段。
cháo huí jiàn zi   huàn  
mén tóng   quǎn míng huān  
zhōng chú shàng qīng yān   zhī wèi chén cuàn  
céng liú cān   rěn něi guàn  
jiē dào yán   chén bèn chán hàn  
chū xīn shū   lìng rén zài sān tàn  
shǐ hàn jué jīng shēn   wén guāng càn càn  
suī rán cháng míng   dān wàng gān  
nǎi cán suǒ xué   duō shí qiǎn nuò  
qióng nián sòng rén   lèi é guàn  
jiào liáng gōng shí bèi   yào jié wèi néng bàn  
xíng zhù   jiàn líng dōng guān  
tiān wàn xíng   jīn zài wàn  
zhī shǐ shí   fāng yíng àn  
shè hǎi   zhī jiàn màn màn  
jiē zāi qín qiě mǐn   chù wén hàn  
jiǔ hūn wèi   zhòng yún ruò hàn  
péng yíng zhǐ chǐ jiān   jiāng shí qiáo duàn  
wèi jiāo lóng téng   jīn wèi shǔ cuàn  
shī   cháo chū xiá guàn  
shí lǐn wèi   shēng dǒu suàn  
biǎn zhōng chéng wèi kān   shuō màn  
qiáng gāo yuǎn zōng zhōng zuò wéi huàn    
jiā kuì ér   qún zhē gàn  
qióng lǎn wǎng huán   róng cuì tǎn wàn  
lǎo sōng wéi shuāng zhī   zhí huǒ huàn  
dāng xīn suǒ zhào   fēi xiào suǒ wán  
méng píng lěi yīn   yán bèi hàn  
qiān dāo kuàng quē   jiǎ jīn hàn  
rén yān   shì jiàn màn lán  
lái zhāng měi hǎo   yuàn lòu qīng duàn