依韻酬章推官見贈

宋代 范仲淹
姑蘇從古號繁華,卻戀岩邊與水涯。重入白雲尋釣瀨,更隨明月宿詩家。 山人驚戴烏紗出,溪女笑偎紅杏遮。來蚤又拋泉石去,茫茫榮利一吁嗟。
cóng hào fán huá   què liàn yán biān shuǐ zhòng bái yún xún diào lài   gèng suí míng yuè 宿 shī jiā
shān rén jīng dài shā chū   xiào wēi hóng xìng zhē lái zǎo yòu pāo quán shí   máng máng róng jiē