憶友人張自牧久客邕州二首 其二

宋代 鄧林
半世飄蓬鬢已霜,營營復爾為誰忙。歸田未說家山好,作客寧辭道路長。 問信故人時共語,候門童子日相望。重陽已近無消息,又負黃花一度香。
bàn shì piāo péng bìn shuāng   yíng yíng ěr wèi shuí máng guī tián wèi shuō jiā shān hǎo   zuò níng dào cháng
wèn xìn rén shí gòng   hòu mén tóng xiāng wàng chóng yáng jìn xiāo xi   yòu huáng huā xiāng