依隱精舍次修能韻

明代 沈守正
依隱亦何為,愛此精廬癖。青山若圍帶,斜連城數尺。 插柳雖未成,有竹搖寒碧。籬落隔溝塍,牛行不見脊。 風翻杮葉黃,雲系山腰白。遙見林薄間,先霜數點赤。 不記幾枰棋,山鳥忽焉夕。我亦客中主,況子客中客。 共謀一日歡,安問來與昔。幸無俗人嬲,愜此清言適。
yǐn wéi   ài jīng qīng shān ruò wéi dài xié   lián chéng shù chǐ    
chā liǔ suī wèi chéng   yǒu zhú yáo hán luò gōu chéng niú   xíng jiàn    
fēng fān fèi huáng   yún shān yāo bái yáo jiàn lín jiān xiān   shuāng shǔ diǎn chì    
píng   shān niǎo yān zhōng zhǔ kuàng   zhōng    
gòng móu huān   ān wèn lái xìng rén niǎo qiè   qīng yán shì