乙夜納涼

宋代 陸游
幽人新制葛衣成,二寸藤冠覺發輕。 淨掃中庭延月色,緩拖拄杖聽蟬聲。 微涼便欲疏紈扇,小醉何妨倒玉罌。 八尺風漪真美睡,故應高枕到窗明。
yōu rén xīn zhì chéng   èr cùn téng guān jué qīng
jìng sǎo zhōng tíng yán yuè   huǎn tuō zhǔ zhàng tīng chán shēng
wēi liáng biàn 便 shū wán shàn   xiǎo zuì fáng dào yīng
chǐ fēng zhēn měi shuì   yīng gāo zhěn dào chuāng míng