怡顏亭曹若晦子無易為奉親作

宋代 陸文圭
冬青有何好,婆娑歲寒姿。 每愛淵明句,獨樹乃為奇。 朝陽紫翠交,夕月光陸離。 幽懷聊所奇,宴生輒移時。 陶寫得真性,絲竹亦何為。 歡趣不自覺,況令兒輩知。
dōng qīng yǒu hǎo   suō suì hán 姿  
měi ài yuān míng   shù nǎi wèi  
zhāo yáng cuì jiāo   yuè guāng  
yōu huái liáo suǒ   yàn shēng zhé shí  
táo xiě zhēn xìng   zhú wéi  
huān jué   kuàng lìng ér bèi zhī