弋陽魏令賞音亭
高亭已寂寞,山水自清音。主人去已久,此意誰復尋。
夢回還舊觀,川上有微吟。於焉繼前作,因見平生心。
gāo
高
tíng
亭
yǐ
已
jì
寂
mò
寞
,
shān
山
shuǐ
水
zì
自
qīng
清
yīn
音
zhǔ
。
rén
主
qù
人
yǐ
去
jiǔ
已
cǐ
久
,
yì
此
shuí
意
fù
誰
xún
復
尋
。
mèng
夢
huí
回
huán
還
jiù
舊
guān
觀
,
chuān
川
shàng
上
yǒu
有
wēi
微
yín
吟
yú
。
yān
於
jì
焉
qián
繼
zuò
前
yīn
作
,
jiàn
因
píng
見
shēng
平
xīn
生
心
。