憶邢惇夫

宋代 黃庭堅
詩到隨州更老成,江山為助筆縱橫。 眼看白璧埋黃壤,何況人間父子情。
shī dào suí zhōu gēng lǎo chéng   jiāng shān wèi zhù zòng héng
yǎn kàn bái mái huáng rǎng   kuàng rén jiān qíng