義烏春雪,夜半出飲,宿於館舍,次日更攜酒浪遊

近現代 盧青山
索索細響滿庭宇,明珠濺地跳復顛。孰謂江南亦有雪,詫繼以喜神簸遷。 夜闌戶閉不得出,踰牆捷足爭猱先。佳釀入腹攜微火,細雪擊面揚輕鞭。 行吟似此安能返,醉向逆旅借一眠。淩明耳醒萬籟息,懊恨交作趨窗沿。 揭簾幸見形猶在,空中浮游何翩翩。赴地宛如童結隊,相隨次第無差偏; 亦若群童共嬉戲,此追彼逐窮迴旋。我疑天中春初至,玉女戴勝拂冰弦; 嫩笑徽音留不住,盈盈裊裊漫滿天。又疑天中春已去,玉女撫枝眸如煙; 千樹萬樹梨花謝,茫茫萬里下人間。人間得雪誰不樂,街頭寸尺摩臀肩。 以掌捉雪呼且躍,友朋親族扶聯綿。我心之樂不異彼,試欲與語趨人前。 言既不通神竦畏,視我檮杌亦無鹽?感同愈形人相隔,嗟汝雪作胡為焉。 茫然退更恃杯酒,夜夢應向雲溪巔。萬山皚皚荒太古,頹然一屋依窮岩。 舊日相攜孤鳥在,含翎縮喙立空檐。
suǒ suǒ xiǎng mǎn 滿 tíng   míng zhū jiàn tiào diān shú wèi jiāng nán yǒu xuě   chà shén qiān
lán chū   qiáng jié zhēng náo xiān jiā niàng xié wēi huǒ   xuě miàn yáng qīng biān
xíng yín shì ān néng fǎn   zuì xiàng jiè mián líng míng ěr xǐng wàn lài   ào hèn jiāo zuò chuāng yán 沿
jiē lián xìng jiàn xíng yóu zài   kōng zhōng yóu piān piān wǎn tóng jié duì   xiāng suí chà piān  
ruò qún tóng gòng   zhuī zhú qióng huí xuán tiān zhōng chūn chū zhì   dài shèng bīng xián  
nèn xiào huī yīn liú zhù   yíng yíng niǎo niǎo màn mǎn 滿 tiān yòu tiān zhōng chūn   zhī móu yān  
qiān shù wàn shù huā xiè   máng máng wàn xià rén jiān rén jiān xuě shuí   jiē tóu cùn chǐ tún jiān
zhǎng zhuō xuě qiě yuè   yǒu péng qīn lián mián 綿 xīn zhī   shì rén qián
yán tōng shén sǒng wèi   shì táo yán   gǎn tóng xíng rén xiàng   jiē xuě zuò wéi yān
máng rán tuì 退 gèng shì bēi jiǔ   mèng yīng xiàng yún diān wàn shān ái ái huāng tài   tuí rán qióng yán
jiù xiāng xié niǎo zài   hán líng suō huì kōng yán