憶王孫(秋閨)

宋代 仲並
庭梧葉密未驚秋。風雨瀟瀟特地愁。愁緒如絲無盡頭。思悠悠。悵望王孫空倚樓。
tíng wèi jīng qiū fēng xiāo xiāo chóu chóu jìn tóu yōu yōu chàng wàng wáng sūn kōng lóu