憶王孫 春詞

宋代 李重元
萋萋芳草憶王孫, 柳外樓高空斷魂, 杜宇聲聲不忍聞。 欲黃昏,雨打梨花深閉門。
fāng cǎo wáng sūn  
liǔ wài lóu gāo kōng duàn hún  
shēng shēng rěn wén
huáng hūn   huā shēn mén