以同心之言其臭如蘭為韻寄李子先

宋代 黃庭堅
往日三語掾,解道將無同。 我觀李校書,超邁有古風。 談道屢入微,閉門長蒿蓬。 誰能賞遠韻,太守似安豐。
wǎng sān yuàn   jiě dào jiāng tóng
guān jiào shū   chāo mài yǒu fēng
tán dào wēi   mén cháng hāo péng
shuí néng shǎng yuǎn yùn   tài shǒu shì ān fēng