義松贊

宋代 黃庭堅
西山之松,有歲寒之質。 懷其同氣耶,既分矣複合而為一。 涔露雲雨,老大霜雪。 匠石輟斤,樵夫嘆息。 人之同氣,去本未遠。 宰上之杞,蔽芾成陰。 有其干戈日尋,余不知其何心。
西 shān zhī sōng   yǒu suì hán zhī zhì
huái tóng   fēn ér wéi
cén yún   lǎo shuāng xuě
jiàng shí chuò jīn   qiáo tàn
rén zhī tóng   běn wèi yuǎn
zǎi shàng zhī   fèi chéng yīn
yǒu gān xún   zhī xīn