易水歌

明代 夏完淳
白日蒼茫落易水,悲風動地蕭條起。荊卿入秦功不成,遺恨驪山暮煙紫。 昔年此地別燕丹,哀歌變徵風雨闌。白虹翕翕貫燕市,黃金台下陰雲寒。 袖中寶刀霜華重,此事千秋竟成夢。十三殺人徒爾為,百二河山儼不動。 嗚呼,荊卿磊落殊不倫,漸離慷慨得其真!長安無限屠刀肆,獨有吹簫擊築人。
bái cāng máng luò shuǐ   bēi fēng dòng xiāo tiáo jīng qīng qín gōng chéng   hèn shān yān    
nián bié yàn dān   āi biàn zhēng fēng lán bái hóng guàn yān shì huáng   jīn tái xià yīn yún hán    
xiù zhōng bǎo dāo shuāng huá zhòng   shì qiān qiū jìng chéng mèng shí sān shā rén ěr wèi bǎi   èr shān yǎn dòng    
  jīng qīng lěi luò shū lún   jiàn kāng kǎi zhēn   cháng ān xiàn dāo   yǒu chuī xiāo zhù rén