挹爽

宋代 白玉蟾
高人今居筆架山,蒼煙冥濛常風寒。 西壁千岩青未了,萬頃嵐光薄清曉。 曉來軒窗敞且明,風欞月牖一壺冰。 雞聲未斷鐘聲起,起飲沆瀣朝紫清。 人間紅塵刺人眼,世上蝸蠅徒爾亂。 豈復知此爽氣佳,已被高人俱占斷。
gāo rén jīn jià shān   cāng yān míng méng cháng fēng hán
西 qiān yán qīng wèi liǎo   wàn qǐng lán guāng báo qīng xiǎo
xiǎo lái xuān chuāng chǎng qiě míng   fēng líng yuè yǒu bīng
shēng wèi duàn zhōng shēng   yǐn hàng xiè cháo qīng
rén jiān hóng chén rén yǎn   shì shàng yíng ěr luàn
zhī shuǎng jiā   bèi gāo rén zhàn duàn