驛舍見故屏風畫海棠有感

宋代 陸游
厭煩只欲長面壁,此心安得頑如石。 杜門復出嘆習氣,止酒還開慚定力。 成都二月海棠開,錦繡裹城迷巷陌。 燕宮最盛號花海,霸國雄豪有遺蹟。 猩紅鸚綠極天巧,疊萼重跗眩朝日。 繁華一夢忽吹散,閉眼細思猶歷歷。 憂樂相尋豈易知,故人應記醉中詩。 夜闌風雨嘉州驛,愁向屏風見折枝。
yàn fán zhǐ zhǎng miàn   xīn ān wán shí  
mén chū tàn   zhǐ jiǔ hái kāi cán dìng  
chéng èr yuè hǎi táng kāi   jǐn xiù guǒ chéng xiàng  
yàn gōng zuì shèng hào huā hǎi   guó xióng háo yǒu  
xīng hóng yīng tiān qiǎo   dié è zhòng xuàn cháo  
fán huá mèng chuī sàn   yǎn yóu  
yōu xiāng xún zhī   rén yìng zuì zhōng shī  
lán fēng jiā zhōu   chóu xiàng píng fēng jiàn zhé zhī