驛舍海棠已過有感

宋代 陸游
淒涼古驛官道傍,朱門沈沈春日長。 暄妍光景老海棠,顛風吹花滿空廊。 物生榮悴固其常,惜哉無與持一觴。 游蜂戲蝶空自忙,豈知美人在西廂。 我雖已老猶能狂,佇立為爾悲容光。 盛時不遇誠可傷,零落逢知更斷腸。
liáng guān dào bàng   zhū mén shěn shěn chūn zhǎng
xuān yán guāng jǐng lǎo hǎi táng   diān fēng chuī huā mǎn 滿 kōng láng
shēng róng cuì cháng   zāi chí shāng
yóu fēng dié kōng máng   zhī měi rén zài 西 xiāng
suī lǎo yóu néng kuáng   zhù wéi ěr bēi róng guāng
shèng shí chéng shāng   líng luò féng zhī gēng duàn cháng