揖山閣

宋代 文同
一問此孤高,蒼蒼欲上摩。 有時臨縹緲,盡日對嵯峨。 絕底秋陰重,危層晚照多。 無由從隱者,空自愧雲蘿。
wèn gāo   cāng cāng shàng  
yǒu shí lín piāo miǎo   jìn duì cuó é  
jué qiū yīn zhòng   wēi céng wǎn zhào duō  
yóu cóng yǐn zhě   kōng kuì yún luó