一日

宋代 張鎡
一日不炷香,已若神不清。 一日不覓句,更覺身不輕。 是身不地間,假物舒其情。 君看屐與鍛,自可了一生。 世上紛紛蠻與觸,兩眼看渠憐不足。 爐煙未斷詩已成,更肯愁吟頭白曲。
zhù xiāng   ruò shén qīng  
  gèng jué shēn qīng  
shì shēn jiān   jiǎ shū qíng  
jūn kàn duàn   le shēng  
shì shàng fēn fēn mán chù   liǎng yǎn kàn lián  
yān wèi duàn shī chéng   gèng kěn chóu yín tóu bái