宜秋軒梅

明代 楊基
萬松嶺上梅千樹,踏雪年年看花去。 湖邊十里翠裙腰,儘是看花醉眠處。 花今憔悴不如前,人亦飄零二十年。 夢魂不到西湖上,春色自繞南枝邊。 今年看花來杜曲,一樹寒香照茅屋。 別是人間冰雪魂,肌膚綽約清如玉。 雪更玲瓏玉更溫,春風入頰淡無痕。 數聲殘角黃昏後,獨自相看半掩門。
wàn sōng lǐng shàng méi qiān shù   xuě nián nián kàn huā
biān shí cuì qún yāo   jìn shì kàn huā zuì mián chù
huā jīn qiáo cuì qián   rén piāo líng èr shí nián
mèng hún dào 西 shàng   chūn rào nán zhī biān
jīn nián kàn huā lái   shù hán xiāng zhào máo
bié shì rén jiān bīng xuě hún   chuò yuē qīng
xuě gèng líng lóng gèng wēn   chūn fēng jiá dàn hén
shù shēng cán jiǎo huáng hūn hòu   xiāng kàn bàn yǎn mén