宜秋軒桂

明代 楊基
宜秋軒東一株桂,香葉婆娑擁寒翠。 秋堂夜靜風滿簾,時覺幽芳來拂鼻。 清晨曳履訪幽獨,一徑青苔雙戶閉。 離離嫩蕊罥蟲絲,蔌蔌輕花落深砌。 麩金泫露濃更密,苞粟凝珠疏復細。 半粒能含萬斛香,一枝解奪千姝麗。 當年此地競攀折,月戶雲窗敞秋霽。 金樽灩泛綠色酒,翠袖涼簪寶妝髻。 西風幾度人跡絕,獨有幽花能點綴。 村荒地僻霜露繁,摧折紅蘭凋紫蕙。 瞥然一見眾憂失,不意孤懷得佳麗。 更深月出擬再來,明日紛紛嗟滿篲。
qiū xuān dōng zhū guì   xiāng suō yōng hán cuì
qiū táng jìng fēng mǎn 滿 lián   shí jué yōu fāng lái
qīng chén fǎng yōu   jìng qīng tái shuāng
nèn ruǐ juàn chóng   qīng huā luò shēn
jīn xuàn nóng gèng   bāo níng zhū shū
bàn néng hán wàn xiāng   zhī jiě duó qiān shū
dāng nián jìng pān zhé   yuè yún chuāng chǎng qiū
jīn zūn yàn fàn shǎi jiǔ   cuì xiù liáng zān bǎo zhuāng
西 fēng rén jué   yǒu yōu huā néng diǎn zhuì
cūn huāng shuāng fán   cuī shé hóng lán diāo huì
piē rán jiàn zhòng yōu shī   huái jiā
gēng shēn yuè chū zài lái   míng fēn fēn jiē mǎn 滿 huì