倚鞦韆(寓好事近)

宋代 張輯
人在玉屏閒,逗曉柳絲風急。簾外杏花微雨,罩春紅愁濕。 單衣初試麴塵羅,中酒病無力。應是繡床慵困,倚鞦韆斜立。
rén zài píng xián   dòu xiǎo liǔ fēng lián wài xìng huā wēi   zhào chūn hóng chóu shī
dān chū shì chén luó   zhōng jiǔ bìng yìng shì xiù chuáng yōng kùn   qiū qiān xié