憶秦娥

宋代 劉克莊
泥滑滑。一聲聲喚征鞍發。征鞍發。客亭楊柳,不禁攀折。 荀郎衣上香初歇。蕭郎心下書難說。書難說。霎時吹散,一生愁絕。
huá huá shēng shēng huàn zhēng ān zhēng ān tíng yáng liǔ   jīn pān zhé
xún láng shàng xiāng chū xiē xiāo láng xīn xià shū nán shuō shū nán shuō shà shí chuī sàn   shēng chóu jué