憶秦娥

宋代 程垓
青門深。海棠開盡春陰陰。春陰陰。萬重雲水,一寸歸心。 玉樓深鎖煙消沈。知他何日同登臨。同登臨。待收紅淚,細說如今。
qīng mén shēn hǎi táng kāi jǐn chūn yīn yīn chūn yīn yīn wàn zhòng yún shuǐ   cùn guī xīn
lóu shēn suǒ yān xiāo shěn zhī tóng dēng lín tóng dēng lín dài shōu hóng lèi   shuō jīn