一錢

宋代 陸游
萬事紛紛不足論,滿庭枯草閉柴門。 一錢留得終羞澀,持買餦餭引福孫。
wàn shì fēn fēn lùn   mǎn 滿 tíng cǎo chái mén
qián liú zhōng xiū   chí mǎi zhāng huáng yǐn sūn