陰字亭

元代 熊禾
涌翠豈蘭亭,唐峰非山陰, 一渠疏曲水,四野成茂林。 對此坐嘆息,超然起遐心。 當年諸王集,幽情暢登臨。 虛曠非遠識,絕勝名利襟。 近代翁李游,至理窮高深。 云何誇毗子,清談且駸駸。 抗志有近遠,撫事無古今。 此日復何日,有酒始酌斟。 援琴不敢發,誰歟為知音。
yǒng cuì lán tíng   táng fēng fēi shān yīn  
shū shuǐ   chéng mào lín  
duì zuò tàn   chāo rán xiá xīn  
dāng nián zhū wáng   yōu qíng chàng dēng lín  
kuàng fēi yuǎn shí   jué shèng míng jīn  
jìn dài wēng yóu   zhì qióng gāo shēn  
yún kuā zi   qīng tán qiě qīn qīn  
kàng zhì yǒu jìn yuǎn   shì jīn  
  yǒu jiǔ shǐ zhuó zhēn  
yuán qín gǎn   shuí wèi zhī yīn