隱者

唐代 司馬扎
松間開一徑,秋草自相依。終日不冠帶,空山無是非。 投綸溪鳥伴,曝藥谷雲飛。時向鄰家去,狂歌夜醉歸。
sōng jiān kāi jìng   qiū cǎo xiāng zhōng guàn dài   kōng shān shì fēi
tóu lún niǎo bàn   yào yún fēi shí xiàng lín jiā   kuáng zuì guī