飲修仁茶

宋代 孫覿
煙雲吐長崖,風雨暗古縣。竹輿赬兩肩,弛擔息微倦。 茗飲初一嘗,老父有芹獻。幽姿絕媚嫵,著齒得瞑眩。 昏昏嗜睡翁,喚起風灑面。亦有不平心,盡從毛孔散。
yān yún zhǎng   fēng àn xiàn zhú chēng 輿 liǎng jiān chí   dān wēi juàn    
míng yǐn chū cháng   lǎo yǒu qín xiàn yōu jué 姿 mèi zhù   chǐ míng xuàn    
hūn hūn shì shuì wēng   huàn fēng miàn yǒu píng xīn jǐn   cóng máo kǒng sàn