因樹木翳密不能冠巾但科頭上下然時被罥發

宋代 王履
如此頭顱已自休,但知疏懶送春秋。 聊曾章甫趨南越,依舊華陽老故丘。 暴露不愁蕭詧見,釣牽還動管寧羞。 明朝試問廬蒲嫳,也過名山樹下不?
tóu xiū   dàn zhī shū lǎn sòng chūn qiū  
liáo céng zhāng nán yuè   jiù huá yáng lǎo qiū  
bào chóu xiāo chá jiàn   diào qiān hái dòng guǎn níng xiū  
míng cháo shì wèn piè   guò míng shān shù xià