銀樹道上

宋代 董嗣杲
銀林驛路雪離披,行跡茫茫自苦悲。 不忍早梅經細雨,卻欣折竹壓枯籬。 身嫌出陸肩輿破,足涉沿溪口岸遲。 荒店無人塵滿釜,豈堪獨力任晨炊。
yín lín xuě   xíng máng máng bēi  
rěn zǎo méi jīng   què xīn zhé zhú  
shēn xián chū jiān 輿   shè yán 沿 kǒu àn chí  
huāng diàn rén chén mǎn 滿   kān rèn chén chuī