尹山寺

宋代 韓淲
風淨綠陰合,山明清晝長。缽單浮野潤,龕座閟幽香。 鳥哢集初夏,鶴飛迎夕陽。離人何用飲,有客又成章。
fēng jìng yīn   shān míng qīng zhòu zhǎng dān rùn   kān zuò yōu xiāng
niǎo lòng chū xià   fēi yíng yáng rén yòng yǐn   yǒu yòu chéng zhāng