因上人訪予相山夜聞二子誦書有詩次韻

宋代 王之道
杖錫東來意亦勤,寒岩枯木自相親。 方驚妙論雨侵坐,忽喜新詩光照人。 物外交遊清似水,夢中憂患碎如塵。 兒童正欲承礱錯,應覺臨文便有神。
zhàng dōng lái qín   hán yán xiāng qīn  
fāng jīng miào lùn qīn zuò   xīn shī guāng zhào rén  
wài jiāo yóu qīng shì shuǐ   mèng zhōng yōu huàn suì chén  
ér tóng zhèng chéng lóng cuò   yīng jué lín wén biàn 便 yǒu shén