引泉詩

唐代 陸龜蒙
上嗣位六載,吾宗刺桐川。余來拜旌戟,詔下之明年。 是時春三月,繞郭花蟬聯。嵐盤百萬髻,上插黃金鈿。 授以道士館,置榻於東偏。滿院聲碧樹,空堂形老仙。 本性樂凝淡,及來更虛玄。焚香禮真像,盥手披靈編。 新定山角角,烏龍獨巉然。除非淨晴日,不見蒼崖巔。 上有拏雲峰,下有噴壑泉。泉分數十汊,落處皆崢潺。 寒聲入爛醉,聒破西窗眠。支筇起獨尋,只在牆東邊。 呼童具畚鍤,立鑿莓苔穿。灇淙一派墮,練帶橫斜牽。 亂石拋落落,寒流響濺濺。狂奴七里瀨,縮到疏楹前。 跳花潑半散,涌沫飛旋圓。勢束三峽掛,瀉危孤磴懸。 曾聞瑤池溜,亦灌朱草田。鳧伯弄翠蕊,鸞雛舞丹煙。 凌風捩桂柁,隔霧馳犀船。況當玄元家,嘗著道德篇。 上善可比水,斯文參五千。精靈若在此,肯惡微波傳。 不擬爭滴瀝,還應會淪漣。出門復飛箭,合勢浮青天。 必有學真子,鹿冠秋鶴顏。如能輔余志,日使疏其源。
shàng wèi liù zài   zōng tóng chuān lái bài jīng   zhào xià zhī míng nián
shì shí chūn sān yuè   rào guō huā chán lián lán pán bǎi wàn   shàng chā huáng jīn diàn
shòu dào shì guǎn   zhì dōng piān mǎn 滿 yuàn shēng shù   kōng táng xíng lǎo xiān
běn xìng níng dàn   lái gèng xuán fén xiāng zhēn xiàng   guàn shǒu líng biān
xīn dìng shān jiǎo jiǎo   lóng chán rán chú fēi jìng qíng   jiàn cāng diān
shàng yǒu yún fēng   xià yǒu pēn quán quán fēn shù shí chà   luò chù jiē zhēng chán
hán shēng làn zuì   guā 西 chuāng mián zhī qióng xún   zhī zài qiáng dōng bian
tóng běn chā   záo méi tái chuān 穿 cóng cóng pài duò   liàn dài héng xié qiān
luàn shí pāo luò luò   hán liú xiǎng jiān jiān kuáng lài   suō dào shū yíng qián
tiào huā bàn sàn   yǒng fēi xuán yuán shì shù sān xiá guà   xiè wēi dèng xuán
céng wén yáo chí liū   guàn zhū cǎo tián nòng cuì ruǐ   luán chú dān yān
líng fēng liè guì tuó   chí chuán kuàng dāng xuán yuán jiā   cháng zhù dào piān
shàng shàn shuǐ   wén cān qiān jīng líng ruò zài   kěn è wēi chuán
zhēng   hái yìng huì lún lián chū mén fēi jiàn   shì qīng tiān
yǒu xué zhēn   鹿 guān qiū yán néng zhì   shǐ 使 shū yuán