隱靜簡堂老贈籐杖

宋代 陳造
兩枝籐杖各過頭,一贈詩翁一自留。 借力崎嶇知意厚,分岐喧靜果誰優。 拄歸山路煙嵐好,橫向禪堂魔魅愁。 償盡阿師行腳債,不妨分我老滄洲。
liǎng zhī téng zhàng guò tóu   zèng shī wēng liú  
jiè zhī hòu   fēn xuān jìng guǒ shuí yōu  
zhǔ guī shān yān lán hǎo   héng xiàng chán táng mèi chóu  
cháng jǐn ā shī xíng jiǎo zhài   fáng fēn lǎo cāng zhōu