尹諫議秋懷昌甫以其韻賦之因亦和焉 其四

宋代 韓淲
往來西舍復東鄰,風約微嵐雨斂塵。盡說世間多顯者,豈知山里少閒人。 路逢僧道非無累,家近漁樵定可親。貧賤難居貴難守,任其商利與言緡。
wǎng lái 西 shè dōng lín   fēng yuē wēi lán liǎn chén jǐn shuō shì jiān duō xiǎn zhě   zhī shān shǎo xián rén    
féng sēng dào fēi lěi   jiā jìn qiáo dìng qīn pín jiàn nán guì nán shǒu rèn   shāng yán mín