尹諫議秋懷昌甫以其韻賦之因亦和焉 其七

宋代 韓淲
壯心空使鬢先華,寂寂霜前水見沙。功盡醉鄉元命世,名書文府且成家。 越裳未可輕秦缶,羌笛何知咽塞笳。老覺悲秋甚無謂,是非愚智不須嗟。
zhuàng xīn kōng shǐ 使 bìn xiān huá   shuāng qián shuǐ jiàn shā gōng jìn zuì xiāng yuán mìng shì míng   shū wén qiě chéng jiā    
yuè cháng wèi qīng qín fǒu   qiāng zhī yān sāi jiā lǎo jué bēi qiū shén wèi shì   fēi zhì jiē