尹諫議秋懷昌甫以其韻賦之因亦和焉 其三

宋代 韓淲
爭名爭利路應填,幽步須容我折旋。一種空門心了義,八般奇語坐忘篇。 秋來野菊開金餅,春去閒花落翠鈿。掃盡喧卑稀客到,只聞猿鶴地尤偏。
zhēng míng zhēng yīng tián   yōu róng shé xuán zhǒng kōng mén xīn le   bān zuò wàng piān    
qiū lái kāi jīn bǐng   chūn xián huā luò cuì diàn sǎo jǐn xuān bēi dào zhǐ   wén yuán yóu piān