尹諫議秋懷昌甫以其韻賦之因亦和焉 其八

宋代 韓淲
冷淡秋光畫不成,閒身贏得醉而醒。水聲自與月俱白,山勢常知雲更青。 廣大高明人孰辯,艱難險阻世曾經。著書固以窮愁後,陶冶多應出性靈。
lěng dàn qiū guāng huà chéng   xián shēn yíng de zuì ér xǐng shuǐ shēng yuè bái shān   shì cháng zhī yún gèng qīng    
guǎng gāo míng rén shú biàn   jiān nán xiǎn shì céng jīng zhù shū qióng chóu hòu táo   duō yìng chū xìng líng