尹諫議秋懷昌甫以其韻賦之因亦和焉 其六

宋代 韓淲
牽牛花壓小垣牆,落水澄江更草堂。北客任天為世界,南遊何地不家鄉。 一官漫有蕭朱綬,百計渾無陸賈裝。案上堆書真可老,細哦清白洗肝腸。
qiān niú huā xiǎo yuán qiáng   luò shuǐ chéng jiāng gèng cǎo táng běi rèn tiān wèi shì jiè nán   yóu jiā xiāng    
guān màn yǒu xiāo zhū shòu   bǎi hún jiǎ zhuāng àn shàng duī shū zhēn lǎo   ó qīng bái gān cháng