隱几

近現代 盧青山
隱几每茫然,神昧弱於螢。於中有所見,恍恍難為名。 飄然拽一杖,腰中掛壺瓶。既飽乘興出,未至已欣欣。 小步橫疇畝,仰首觀白雲。遇竹且稍止,徘徊足嘯吟。 蹭蹬攀千丈,絕頂觀風塵。競高留鳥共,驅峰若宰臨。 興盡隨所與,臥石聽溪音。經暮卒難返,猿公撩吾巾。 濯濯成歸去,天已幾過明。雖非老而退,壯豈難沉淪。 念此卒不得,相伴一壁燈。
yìn měi máng rán   shén mèi ruò yíng zhōng yǒu suǒ jiàn   huǎng huǎng nán wéi míng
piāo rán zhuāi zhàng   yāo zhōng guà píng bǎo chéng xìng chū   wèi zhì xīn xīn
xiǎo héng chóu   yǎng shǒu guān bái yún zhú qiě shāo zhǐ   pái huái xiào yín
cèng dèng pān qiān zhàng   jué dǐng guān fēng chén jìng gāo liú niǎo gòng   fēng ruò zǎi lín
xìng jìn suí suǒ   shí tīng yīn jīng nán fǎn   yuán gōng liāo jīn
zhuó zhuó chéng guī   tiān guò míng suī fēi lǎo ér tuì 退   zhuàng nán chén lún
niàn   xiāng bàn dēng