穎語次楊廉夫進士古聲韻

元代 王冕
老穎冰滿頭,不識宮妓口。 窮年豈無為?棄置如敝帚。 玉杯漸消磨,含默甘老丑。 餘生重其功,悵然懷永久。 昔在三墳前,勇銳破繩紐。 叔世去籀法,十鼓迷八九。 玄風變復變,款識歸瓦缶。 春秋已獲麟,大義孰為守?紛紛雞雉翰,崢嶸出其右。 班生狂不事,張生顛欲走。 空餘五色夢,幻入歌奴手。 世乏昌黎才,誰能傳其後?削纖管城封,寂寞中山胄。 所以胥吏徒,刻核嘲腐朽。
lǎo yǐng bīng mǎn 滿 tóu   shí gōng kǒu
qióng nián wéi   zhì zhǒu
bēi jiàn xiāo   hán gān lǎo chǒu
shēng zhòng gōng   chàng rán huái yǒng jiǔ
zài sān fén qián   yǒng ruì shéng niǔ
shū shì zhòu   shí jiǔ
xuán fēng biàn biàn   kuǎn zhì guī fǒu
chūn qiū huò lín   shú wèi shǒu   fēn fēn zhì hàn   zhēng róng chū yòu
bān shēng kuáng shì   zhāng shēng diān zǒu
kòng mèng   huàn shǒu
shì chāng cái   shuí néng chuán hòu   xuē xiān guǎn chéng fēng   zhōng shān zhòu
suǒ   cháo xiǔ