鶯啼序

宋代 汪元量
檀欒宮牆數仞,敞朱簾繡戶。正春暖、飄拂和風,袞入紅塵香霧。見絲柳青青,裊娜如學宮腰舞。有黃鶯、恰恰飛來,一梭金羽。 小巧身兒,錦心繡口,圓滑遽如計。避人,漸飛入瓊林藏身,桃杏深處。對銀屏、珠圓翠陳,隔葉底、恣歌《金縷》。忽群妃,拍手驚飛,奮然高舉。 曉來雨濕,花娜柳垂,誤投羅網去。緩緩訪、六宮尋問,玉纖爭握。放入金籠,眼嬌眉嫵。身如旅瑣,無心求友。煙窗分影光陰里,聽蠻聲,似怨還如訴。 青山隔斷,紅妝滿眼,誰憐一掬。幽恨難吐,沉香拂拂。亭北闌干,已得君王顧。但暗憶、西湖美景,雨色晴光,入翠穿紅,巧轉嬌語。鶯鶯休怨天家,已贈金衣公子。生前號這恩榮,物類將何補。嬌黃白奏詞臣,為爾翻成,太平樂府。
tán luán gōng qiáng shù rèn   chǎng zhū lián xiù zhèng chūn nuǎn piāo fēng   gǔn hóng chén xiāng jiàn liǔ qīng qīng   niǎo nuó xué gōng yāo yǒu huáng yīng qià qià fēi lái   suō jīn
xiǎo qiǎo shēn ér   jǐn xīn xiù kǒu   yuán huá rén   jiàn fēi qióng lín cáng shēn   táo xìng shēn chù duì yín píng zhū yuán cuì chén   jīn 》。 qún fēi   pāi shǒu jīng fēi   fèn rán gāo
xiǎo lái shī   huā liǔ chuí   tóu luó wǎng huǎn huǎn fǎng liù gōng xún wèn   xiān zhēng fàng jīn lóng   yǎn jiāo méi shēn suǒ   xīn qiú yǒu yān chuāng fēn yǐng guāng yīn   tīng mán shēng   shì yuàn hái
qīng shān duàn   hóng zhuāng mǎn 滿 yǎn   shuí lián yōu hèn nán   chén xiāng tíng běi lán gān   de jūn wáng dàn àn 西 měi jǐng   qíng guāng   cuì chuān 穿 hóng   qiǎo zhuǎn jiāo yīng yīng xiū yuàn tiān jie   zèng jīn gōng shēng qián hào zhè ēn róng   lèi jiāng jiāo huáng bái zòu chén   wéi ěr fān chéng   tài píng yuè