鶯啼序

宋代 高似孫
屈原九歌東皇太一,春之神也。其詞悽惋,含意無窮。略采其意,以度春曲。 青旂報春來了,玉鱗鱗風旎。陳瑤席、新奏琳琅,窈窕來薦嘉祉。桂酒洗瓊芳,麗景暉暉,日夜催紅紫。湛青陽新沐,人聲澹蕩花里。 光汛崇蘭,坼遍桃李,把深心料理。共攜手、蘅室蘭房,奈何新恨如此。對佳時、芳情脈脈,眉黛蹙、羞搴瓊珥。折微馨、聊寄相思,莫愁如水。 青苹再轉,淑思菲菲,春又過半矣。細雨濕香塵,未曉又止。莫教一鴂無聊,群芳亹亹。傷情漠漠,淚痕輕洗。曲瓊桂帳流蘇暖,望美人、又是論千里。佳期杳緲,香風不肯為媒,可堪玩此芳芷。春今漸歇,不忍零花,猶戀餘綺。度美曲、造新聲,樂莫樂此新知。思美人兮,有花同倚。年華做了,功成如委。天時相代何日已。悵春功、非與他時比。殷勤舉酒酬春,春若能留,□還亦喜。
yuán jiǔ dōng huáng tài   chūn zhī shén wǎn   hán qióng lüè cǎi   chūn
qīng bào chūn lái le   lín lín fēng chén yáo xīn zòu lín láng   yǎo tiǎo lái jiàn jiā zhǐ guì jiǔ qióng fāng   jǐng huī huī   cuī hóng zhàn qīng yáng xīn   rén shēng dàn dàng huā
guāng xùn chóng lán   chè biàn táo   shēn xīn liào gòng xié shǒu héng shì lán fáng   nài xīn hèn duì jiā shí fāng qíng   méi dài xiū qiān qióng ěr zhé wēi xīn liáo xiāng   chóu shuǐ
qīng píng zài zhuǎn   shū fēi fēi   chūn yòu guò bàn shī xiāng chén   wèi xiǎo yòu zhǐ jiào jué liáo   qún fāng wěi wěi shāng qíng   lèi hén qīng qióng guì zhàng liú nuǎn   wàng měi rén yòu shì lùn qiān jiā yǎo miǎo   xiāng fēng kěn wèi méi   kān wán fāng zhǐ chūn jīn jiàn xiē   rěn líng huā   yóu liàn měi zào xīn shēng   xīn zhī měi rén   yǒu huā tóng nián huá zuò le   gōng chéng wěi tiān shí xiāng dài chàng chūn gōng fēi shí yīn qín jiǔ chóu chūn   chūn ruò néng liú     hái