潁亭

唐代 韓琮
潁上新亭瞰一川,幾重舊址敞幽關。寒聲北下當軒水, 翠影西來撲檻山。遠目靜隨孤鶴去,高情常共白雲閒。 知君久負巢由志,早晚相忘寂寞間。
yǐng shàng xīn tíng kàn chuān   zhòng jiù zhǐ chǎng yōu guān hán shēng běi xià dāng xuān shuǐ  
cuì yǐng 西 lái kǎn shān yuǎn jìng suí   gāo qíng cháng gòng bái yún xián
zhī jūn jiǔ cháo yóu zhì   zǎo wǎn xiāng wàng jiān